điêu khắc

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

cát bụi của trời






dưới ánh đèn những sợi tơ bụi bềnh bồng khắp căn phòng đêm
giỏ tay vỗ
lập tức nghìn hạt tua tủa bắn xuống mặt mình
mới hiểu được cát bụi là gì
nhưng thời gian có thật không
sống và chết đều khó như nhau
cái khó là đừng sợ*
có nghĩa là hãy nhận và vui **

đầu mùa thu thổi phù một làn hơi mỏng
rừng chưa mưa cây lá đã mềm như những bờ môi
tôi nhúng cả người vào không trung
nghe được những mạch run rẩy của mây trời



* Kinh sách đều nói thế. Nhưng giữa thập niên 90, khi tôi bị bệnh nặng; nhà văn Nghiêm Xuân Hồng thường gọi điện bảo "đừng sợ". Giọng ông ấm áp và bình thản đến nỗi làm tôi không sợ gì cả. Bấy giờ tôi mới biết thế nào là căn tu và nội lực,
** Lão Tử có câu:" Tri chi bất như hiếu chi; hiếu chi bất như lạc chi"  (biết đạo không như yêu đạo; yêu đạo không như vui đạo.)




Thứ Năm, 9 tháng 10, 2014

hạt bụi lơ lửng


chuyện rất ngắn




= nếu bạn đang lơ lửng ngoài không trung, bạn sẽ nghĩ gì, và sẽ làm gì?
= tôi sẽ không nghĩ gì, cũng chẳng làm gì sất.
= sao thế?
= bởi vì lúc đó thì chỉ có một đường là rơi tuột xuống đất chết tan xác.
= chưa chắc
= sao?
= vì trong không trung có biết bao vật thể trôi lơ lửng mà đâu có rơi chết. Huống chi bạn chỉ là một hạt bụi thôi mà.
= ừ nhỉ. Vậy tôi nên nghĩ gì và làm gì khi đang lơ lửng ngoài không trung?
= bạn chả cần nghĩ cũng chả cần làm. Cứ lơ lửng.



Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

lách mình qua kẽ thời gian






buổi sáng sau khi đánh răng tôi xúc miệng bng một cốc spiced rum
vị cay ngọt ngái nồng lập tức bốc lên phừng phực
tôi đi lạc vào giữa tấm gương soi mặt
bắt gặp và nhặt nhạnh đủ các thứ quá khứ và tương lai
hai cái tai bỗng phồng lên biến thành hai trái trứng
tôi bứng một trái ném lên không trung
trái trứng bay bay nở ra những cây hoa xương rồng
chiếc đồng hồ không mềm oặt* mà căng giữa các cái gai
tôi  không muốn nhìn thấy đồng hồ bị đứt nên vội bước ra khỏi
nhưng hụt chân rơi xuống sa mạc cát bưng kín mọi giấc mơ hồ
không động đậy
nghe những hạt bụi lắng sâu
tôi muốn thắp sáng mấy vì sao xa xăm còn đâu đó ngoài tâm
có lúc tôi bị trong suốt
không nhìn mà thấy mồn một mọi ngõ ngách
tôi lách mình qua kẽ thời gian




·       *Salvador Dali vẽ những chiếc đồng hồ mềm oặt trong bức “The persistence of memory”(1931)

 


Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

hoàng hôn nghiêng trên sóng






buổi trưa uống một chai bia newcastle
rồi một chai bia beck’s     
tà tà thêm một chén cutty sark
một chén bourbon
rồi nhâm nhi ly cognac
tự  pha  một cốc hemingway special*
chưa đã phải pha thêm cốc vtt special**
xen kẽ là thuốc lào thuốc lá và thuốc tẩu
đó là cách tự tử mỗi ngày của tôi
mãi vẫn chưa chết
có nhiều người cũng tự tử bằng những cách khác
như ăn uống bừa phứa
phung phí năng lượng và sống thiếu sạch sẽ

tôi nhìn hoàng hôn nghiêng ngả trên sóng biển
nghĩ về con người ta
không được chọn lựa khi sinh ra
nhưng có thể chọn cái chết như nhà văn nhất linh*** chẳng hạn
mỗi người đều có đực và cái
thú và người
thị thành và hoang dã
nhưng  mỗi người sẽ sống khác nhau
và chết khác nhau
y như khuôn mặt mình




·       * Cocktail daiquiri do nhà văn Hemingway cải biến chỉ gồm rượu rum và nước cốt bưởi. Cô đào Marylin Monro và tổng thống Kenerdy rất thích món uống này. Cả ba tên tuổi ấy  thì hai người tự tử, một người bị ám sát.
·       ** Cocktail do Vũ Tiến Thủy chế biến  từ chanh tươi rượu mạnh và muối hiệu Le Saunier de Camargue.
·       *** Nhà văn Nhất Linh (19006-1963) có hai cuốn tiểu thuyết tôi cho là hay nhất VN, không kém gì so với văn chương Tây phương, đó là Bướm Trắng(1939) và Giòng Sông Thanh Thủy (1960). Ông tự chọn cái chết cho mình vì không muốn ai nhân danh bất cứ thứ gì xử ông. Chủ đề của cuốn Bướm Tắng là con người đối diện với cái chết. Chủ đề của Giòng Sông Thanh Thủy là con người đôi diện với cái sống.. Tôi sẽ có bài viết riêng về tác phẩm và cái chết của ông.