điêu khắc

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

chuyện thật: con sâu & cái ấm


con sâu





Tôi vốn vừa ghét vừa sợ những con sâu, thấy chúng là tôi giết ngay. Năm ngoái tôi trồng một giàn bầu và một giàn mướp. Khi bầu mướp ra hoa trắng vàng cả vườn thì cũng là lúc những con sẫu xuất hiện. Để sâu không tàn phá hoa màu, tôi thường tìm giết sâu, vì tôi không dùng bất cứ loại thuốc trừ sâu nào. Một hôm tôi đang đứng dưới giàn nhìn hoa lá và trời trong xanh, chợt có một con sâu khá to lò dò bò theo giây leo của giây mướp. Tôi khựng nhìn, và theo phản ứng định đi tìm gậy que bắt giết con sâu này. Nhưng mắt tôi bị con sâu thu hút, lần đầu tiên tôi nhìn nó chăm chú. Da nó xanh nhạt, khoang lốm đốm trắng vàng. Những cặp chân li ti điểm chút màu nâu đen của sâu di chuyển đều đặn và nhẹ nhàng. Sâu đang dồn hết năng lực để đến cái hoa vàng là thực phẩm của nó. Chắc chắn là sâu không biết có tôi đang theo dõi và chực giết nó. Tôi động tâm nghĩ mọi loài trong trời đất đều đi tìm cái ăn để sinh tồn. Sự sống trong trời đất là bình đẳng. Nếu tôi ỷ vào kiếp người mà giết sâu bọ thì tôi thiếu công bằng, đôi khi còn ti tiện quá. Tôi chỉ có thể tự vệ chứ không nên tấn công dưới bất cứ hình thức nào. Nếu chỉ vì cái ăn mà phải giết chóc tiêu diệt thì chiến tranh sẽ xảy ra mất. Những ý nghĩ này lần lượt lướt trong đầu, và rồi tôi mặc kệ con sâu. Nếu trái bầu quả mướp nào sau này còn lại sẽ chính là thực phẩm của tôi. Tự hứa sẽ không bao giờ giết sâu bọ nữa.
Bẵng đi cả tuần lễ tôi không nghĩ ngợi gì về con sâu. Tôi vẫn tưới nước xem hoa kết nụ. Rồi chợt khám phá ra tôi không nhìn thấy bất cứ con sâu nào. Không hiểu chúng biến đi đâu, hay mắt tôi mờ quáng. Mấy lần tôi cố vạch lá tìm sâu mà chẳng thấy. Thiệt là lạ.
Cả năm qua, chỉ có một lần tôi thấy thoáng một con sâu, nhưng chưa kịp nhìn nó đã biến mất. Tôi biết sâu vẫn ở đâu đó quanh đây nhưng không hiện ra trước mắt tôi thôi. Hoặc là trong mắt tôi có màng lọc để không nhìn thấy sâu nữa. Âu cũng là một duyên may để tâm lòng tôi thanh thản…



cái ấm




Tôi có một cái ấm pha trà màu gan gà khá đẹp. Đó là cái ấm của người Đài Loan tôi mua ở San Francisco năm 1987 với giá 130 mỹ kim. Ấm nhỏ hơn nắm tay. Khi đổ đầy nước, bịt ngón tay lên cái lỗ nhỏ thông hơi trên nắp ấm rồi đậy lại thì không có cách nào rót được nước ra ngoài. Đặt ấm vào thau nước, bao giờ ấm cũng nổi lên bằng bặn. Tuy không quí giá lắm, nhưng cái ấm ấy đã cùng tôi bầu bạn mấy chục năm rồi.

Buổi chiều cuối tháng 4/2013, trong khi pha trà, tôi bỗng lo lắng cái ấm sẽ vỡ cụt vòi. Nỗi lo trở thành ý nghĩ ám ảnh. Tôi cẩn thận cất ấm vào nơi an toàn hơn mọi khi. Nửa đêm hôm ấy tôi lò mò rót rượu tự thưởng cho mình vì vừa làm được bài thơ. Không biết lóng ngóng thế nào tôi làm đổ một cái chai. Trong đêm tối, tôi nghe được tiếng va chạm, và một tiếng vỡ. Thôi rồi cái ấm! Tôi biết chắc cái ấm đã bị vỡ nên không bật đèn lên nhìn, chỉ lặng lẽ ra vườn uống rượu. Niềm vui với bài thơ không bù được nỗi buồn buồn vì cái ấm vỡ. Tôi tự trách sao lại để cái ấm gần cái chai…

Sáng ra, nhìn thấy vòi ấm vỡ đúng như tôi đã lo. Tôi giật mình, thầm hỏi có phải chỉ là tình cờ, hay chính sự lo nghĩ trở thành hiện thực? Dù thế nào, hiện tượng này đã làm tôi quyết định tập chỉ nghĩ đến sự lạc quan tích cực, tuyệt đối không nghĩ đến sự bi quan tiêu cực nữa. Như nghĩ về những người thân thì chỉ ngĩ đến sự may mắn chứ không lo lắng về những rủi ro.


tvat


 

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

thư gửi hư không







 

 

1 - ngày 18/4

không gõ cửa
em bước vào giấc mơ của tôi
lặng lẽ như cát trôi vào mưa
đôi tay em khe khẽ mở
nhưng tôi chỉ nắm được khoảng không
nghe hơi thở của một mùa xa lắm
đắm đuối cắn vỡ những câu thơ
ôi ngàn câu thơ vẫn chưa hết được chuyện tình
kể từ hôm mưa ướt chỗ em nằm
và đôi mắt đong đầy nỗi nhớ chẩy lụt gò má tôi



2 - ngày 24/4

mưa mưa mưa những mưa và cát
những mưa và lấp lánh sao trên mắt
những mưa chưa tắt trên lá xanh
những cát vàng tràn nhanh vào giấc ngủ
vừa đủ cho chuyến chiêm bao qua sa mạc bốn mùa
tình yêu
đôi khi không cần những giọt mật ong
nhưng lúc nào cũng cần một giọt nước






3 - ngày 3/5



tôi tạc tượng bỗng dưng chính mình thành tượng
sáng tối nắng mưa bay bay phơn phớt qua đầu
màng nhện vẫn giăng những con ong vẫn đậu
những con kiến con sên vẫn căm cụi đi về
lấm tấm cát trên cánh tay sa mạc 
một chút rêu xanh vương vấn
tôi đứng chơ vơ giữa trời gọi âm thanh vời vợi 
rồi tất thảy chúng ta đều là tiếng lao xao trong vòm lá
biêng biếc màu thơ ngây 
đâu đấy từ chiêm bao động đậy
câu thơ chìm vào xa xôi

tôi tạc tượng lẫn vào vô khối khoảng không hư
để ai đó ngày nào đến điền vào cho bớt niềm trống trải 
để ai đó bỏ đi không cần phải mủi lòng
giữa đất và trời là vòng phơi mở
hơi thở mở cửa cùng hư không 



 4 - ngày 10/5

những chai rượu cựa mình muốn ra khỏi tủ
tôi cựa mình muốn nắm tay em
nắm tay băng qua con đường tơ lụa
nắm tay dệt tấm thổ cẩm nhiều màu chàm xanh thẫm
em nhấm nhẳng giữa quần và váy
tôi bâng khuâng giữa tượng và thơ
con lạc đà ngu ngơ được bước
cây xương rồng làm thành rượu mễ tây cơ
rượu vang đỏ làm từ trái nho đỏ
em và tôi làm từ lúa ngô khoai
duyên chưa phai thì hoa đậu lại
em ngoảnh đi thì hoa rũ tàn
trong ngôi nhà cũ tôi ngồi uống rượu với hư không


tôi ngồi ngoài giấc ngủ



5 - ngày 16/5

có ai luẩn khuất trong trang giấy
có mấy lần tôi thấy cả tôi
bóng quế hồn ma trôi vội vã
không kịp tôi mời một nén hương






tvat may 2013

 













Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

hành trình, thơ Mai Ninh






lời giới thiệu: Mai Ninh không được người Việt biết nhiều như một nhà khoa học vật lý của Pháp, mà được yêu mến bởi thơ và những chuyện ngắn chuyện dài: Hợp Âm Trong Vùng Sân Khuất, Ảo Đăng, Cá Voi Trầm Sát...cùng các dịch phẩm như Đời Tôi của Marc Chagall... Chị hiện sống lãng đãng vừa đối phó với thân bệnh, vừa làm việc thiện nguyện giữa hai quốc gia Pháp và Việt. 
Bài Hành Trình làm trong tháng tư năm nay 2013 gây xúc động bất ngờ.
tvat



hành trình


Giữa giấc ngủ trưa
tôi nhìn thấy bầy ốc đang quặn mình trên đất nẻ
đá thì đỏ
cát thì vàng
lửa mặt trời sa mạc
chỉ có ốc là đen
tóp teo
thất lạc
những sinh vật nhỏ nhoi hấp hối bò
chưa thể chết
trên con đường đằng đẵng thiên di
không còn sức động đậy những chiếc râu
để truyền nhau một niềm tin khẩn thiết
ở cuối đầu kia
sau núi cao vực sâu
sẽ tới miền đất hứa
cứu rỗi và hồi sinh
có nước để uống
rau để ăn
hồ để ở

Trong cơn mơ trưa
tôi thấy
chú ốc con nhỏ nhất cuối bầy
ngước mắt thơ ngây
trời thì bao la
ốc thì bé mọn
cuộc hành trình tìm sống hãy còn xa
khát sa mạc đốt thiêu thành ảo ảnh

Chú cúi xuống thầm thì
hình như với tôi
về   ở lại và ra đi
về   những tiếng kêu bất lực
giữa ao hồ ầm ĩ tiếng xe xúc đất
lấp nước vùi rau
sự sống chìm trong sỏi đá
trong tuyệt vọng của phận người u uất
những tấm biểu ngữ bị xé toang đã đè lên họ hàng nhà ốc
chống đối chôn
chống đối cướp
đòi trả lại ruộng và ao
rau và nước

Chú ốc con thu nốt hình hài đã teo khô
vào trong vỏ áo của mình
buồn rầu từ biệt
hình như chú nói với tôi
sẽ tái sinh làm cá voi giữa biển. 


mai ninh
tháng 4/2013
 

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

tháng tư run lên trên da






tháng tư run lên trên da
mọc ra loài hoa ngứa

thời gian cũng có ba chiều
một chiều đứng
một chiều nằm
và một chiều ngồi
chiều nào cũng ngứa
tôi cố không gãi
để cái ngứa tứ tung ngũ hoành múa gậy vườn hoang
để nhớ tháng tư ngứa không kịp gãi

những hôm nhớ nước quá tôi đi ra biển
nước tôi biển như cát nhớ

tôi thật sự chỉ muốn cầm tay em
trao gửi một tình yêu nhớ nước
nước tôi là nước của nước
nơi ấy nước mắt rất âm thầm

tháng tư run lên trên da
mọc chi chít mầm nhung nhớ