điêu khắc

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

nỗi nhớ vẫn chao nghiêng





màu xương rồng xanh mốc
màu của cát rạo rực
con rắn buổi trưa nằm như gỗ mộng
hoa trái mùa chợt thắm nở như mơ  
máu của ta chết tiệt đã tím bầm
ta muốn pha mưa loãng màu tím nhạt
đủ nhớ hoàng hôn nhớ sớm mai 
hoàng hôn không mưa sớm mai tạnh ráo
ta đi rừng tìm chút tinh sương
nỗi nhớ vẫn chao nghiêng về phương em không gượng được
mưa ơi
  

trên cát




ta rình suốt bẩy ngày bẩy đêm với khẩu súng để bắn giấc mơ
nhưng chẳng có giấc mơ nào nữa cả
ta tra tấm thẻ tương lai cũng vào khe cửa khép
không thấy gì ùa ra
tin tức từ tương lai là trống rỗng
không gió không mưa không nóng không lạnh không mông mênh
ta bỏ đi ra biển bập bềnh
đôi chân lúc nào cũng nhìn đất qua lớp da giầy
đôi mắt lúc nào cũng nhìn đời qua lớp da chữ
làm sao ta chạm thật với đất trời
khẩu súng nặng nề và vô dụng
ta không bắn được những con chữ
không bắn được giấc mơ
không bắn được hư không
ta bèn quăng súng, và ngã khóc nức nở trên cát

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

lá mưa rơi





gió đông gió tây đều lộng thổi
thổi lá vàng rơi tới  cõi rơi
rơi rơi kìa những hạt mưa lưa thưa rơi trăng trắng
rơi sáng nay hay rơi đêm qua
rơi rất xa hay rơi rất gần
mưa rơi thút thít như mưa ít
rơi xuống môi mà ướt rũ tim
ta học được cách yêu của lá
lá chỉ yêu khi nhả dưỡng khí cho đời
ta học được cách thương của mưa
mưa chỉ thương khi ướt thắm tim người
bởi vì đời và người mọc lên chi chít những xanh xanh như trời xanh như biển xanh như rừng xanh như núi xanh như đồng xanh như tóc xanh như màu xanh mãi mãi từ trước và mãi mãi về sau của đớn đau và hạnh ngộ của sanh nở và chia phôi của tự do và đọa đầy
lá mưa rơi
lá mưa rơi
lá mưa
rơi
rơi 

r
.
.




Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

tấm thẻ quá khứ





ta tra tấm thẻ quá khứ vào một khe cửa khép
mơ ùa ra
những giấc mơ chằng chịt những giấc mơ
tiếng cỏ mọc ngoài xa như tiếng tóc mọc sau đầu
những sân ga cuối thu không rộn rã
như thơ không nao nức mọc chuyến đi xa
tiếng chim kêu mở suốt tầng không trống trải
rời rợi dưới chân từng hạt cát nghênh ngang
nếu mưa có rơi thì mưa tự ướt
nếu cát có đầy thì cát tự vơi
biển liền cát tràn men trắng mát
này cát mưa cát mưa ơi
màu rượu nho nhuộm thắm thời gian dan díu với thời gian

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

ta sẽ lìa đời như thế






thân nến mới cháy vạm vỡ như tuổi trẻ
tuổi trẻ thường chưa thỏa với sự tỏa sáng non tươi
con người vào buổi chiều tà còn lại vũng nước nến trong
lại rất vừa ý với đốm lửa vừa đủ soi lòng

mùa thu đang chờ mùa đông thay phiên
mây vẫn miên man trên bầu trời
chim vẫn chim chíp dưới những tàng cây
tay vẫn cầm yên  quá khứ từ những giấc ngủ bay
không phân biệt được mắt khép hay mở
vì ánh sáng trong ngoài đang rất bão hòa

ta bay cùng những con sóng vượt đại dương
òa vỡ dưới chân em trong niềm hân hoan cực kỳ
như ngọn nến tan chảy tràn lan vào vũ trụ
ôi cuộc đời đẹp rung rinh trên những đồi cao
đẹp lung linh trên những vì sao
ta sẽ lìa đời như thế







Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Văn Minh Ăn Của Người Việt : cách làm món ăn




tiếp theo các bài:
Văn Minh Ăn Của Người Việt : bàn về chữ ăn
Văn Minh Ăn Của Người Việt : bàn về món ăn

 

 



người đầu bếp


Con gái là con gái nòi
Hai tay ba bếp lại chòi gạch cua

Câu thơ tả một cô gái đang ngồi nấu nướng trong bếp. Cô có ba cái bếp trước mặt, đun bằng rơm. Trong ba cái bếp ấy, cái thì lửa to, cái lửa nhỏ, cái phải lửa ngun ngún (liu riu, âm ỉ). Rơm là thứ dễ cháy, lửa lớn thì dễ đun, nhưng phải luôn tay đẩy và thêm rơm. Lửa nhỏ phải ém rơm chặt. Lửa riu riu cần ém rơm chặt hơn, thỉnh thoảng còn phải dúi đầu rơm xuống gio (tro) cho sức cháy giảm xuống mức tối thiểu. Đó là chưa kể còn có các món phải vần (xoay trở) như vần nồi cơm khi đã ghế xong, khô nước rồi, chỉ còn chờ cho chín đều. Hoặc các nồi riêu/ kho…phải húi (vùi) trong tro. Bận bịu thế, mà cô gái ấy vẫn chòi (khều) gạch từ con rốc (cua đồng) để lo cho món canh rốc-rauđay-mồngtơi-mướp. Món canh dân giã này cần khoảng 36 con rốc cho 4 người ăn. Mỗi con khi tách ra, một phần gạch còn trong mai, một phần gạch dính theo thân mình con rốc. Người ta dùng cây tăm tre để chòi hai phần gạch ấy vào cái bát nhỏ ướp muối hoặc nước mắm. Thân hình con rốc sau khi chòi hết gạch, được xóc muối rửa sạch để ráo (khô) rồi mới bỏ vào cối giã giập nát, và lọc (lược) lấy nước cốt. Nước cốt này sẽ tra (nêm) mắm muối rồi đun (nấu) nhỏ lửa cho đến khi sôi sẽ nổi lên đám riêu cua. Đây cũng là cách nấu bún riêu, khác biệt là phần thêm các gia phụ sau. Để có nồi canh, bỏ rau đay, rau mồng tơi cắt thành sợi. Canh chín mới bỏ mướp hương xắt miếng, rồi múc ngay ra tô lớn. Để có nồi bún riêu, thêm cà chua xào hành tỏi cùng với tùy loại quả chua như me, nhót, sấu… Hoặc thêm rau nhút, đậu phụ rán (chiên), cùng bún to sợi thành canh bún, hoặc bỏ bánh đa bẻ nhỏ thành canh bánh đa v.v.
Cô gái chính là một đầu bếp giỏi. Chữ “nòi” ai cũng biết là nòi giống, giòng giõi, nghĩa là có nghề giỏi giang, có công phu học tập truyền thống, là con cái nhà.
 Chỉ căn cứ vào câu thơ thôi, ta cũng có thể thấy những đặc điểm của một đầu bếp giỏi:
1 – tổ chức ngăn nắp, gọn ghẽ, thuận tiện, và sạch sẽ.
2 – tính toán nhanh nhẹn, quyền biến, quyết đoán.
3 – đam mê, kiên nhẫn, tỉ mỉ.
Những đặc điểm trên cũng là những yếu tố để trở thành người đầu bếp giỏi. Phải chăng đời là một cuộc nấu nướng? Người đầu bếp giỏi có khi chưa chắc đã nấu đời mình hoàn hảo, nhưng chắc chắn là cuộc đời ấy không tệ. Và trên hết tất cả, người đầu bếp là nhạc trưởng, là nghệ sĩ tạo hình, là thi sĩ của dưỡng chất trần gian. Vì thế văn minh nhân loại cho đến nay đã sáng tạo được một gia tài đồ sộ về các món ăn; trong đó văn minh đầm lầy của Việt Nam là một đóng góp. 
Sau  đây chúng tôi sẽ lần lượt phân tích các cách làm món ăn Việt mà chúng tôi biết.

(còn nữa)